-
12/04/2026
Con trai 8 tuổi của tôi nói được nhưng không thể nói cho tôi biết nó đói, mệt hay buồn. Tôi đang chết chìm trong khoảng trống giữa lời nói và cảm xúc của con.
Thằng bé 8 tuổi. Nói được, có thể kể vanh vách mọi sự thật về hệ mặt trời. Nhưng hỏi "Con cảm thấy thế nào?" thì hoặc nó nói "Con không biết" hoặc chỉ nhại lại điều cuối cùng nó nghe trên YouTube.
Chúng tôi đã cho con học ngôn ngữ trị liệu, hoạt động trị liệu và ABA. Nó có thể gán nhãn cảm xúc của tôi trên thẻ flashcard ("Mẹ đang giận" khi tôi cau mày), nhưng nó hoàn toàn không thể tiếp cận thế giới nội tâm của chính mình. Tuần trước nó sốt 39 độ và run cầm cập. Nó không hề kêu ca. Nó chỉ ngồi đó run rẩy, không thể diễn đạt rằng nó lạnh hay đau. Cứ như cơ thể nó là một chiếc hộp đen vậy.
Chuyên gia tâm lý học đường đã dùng từ Alexithymia (Mất khả năng nhận biết và diễn đạt cảm xúc). Tôi đã lao vào nghiên cứu. 40-65% người trong phổ tự kỷ mắc chứng này so với ~10% người bình thường. Nó không phải kẻ thái nhân cách—tôi biết điều đó—nhưng người đời sẽ nhìn một đứa trẻ nói được nhưng chẳng thể hiện sự đồng cảm nào và gán cho nó cái mác quái vật.
Bác sĩ đã cho Risperidone để trị chứng hung hăng xuất phát từ sự bức bối vì không thể nhận diện nỗi lo âu của chính mình. Nó tăng 7 kg trong 3 tháng. Tôi khiếp sợ những tổn thương chuyển hóa. Tôi kiệt sức rồi. Tôi chỉ muốn nó nói được là bụng nó đau trước khi nó nôn ra thảm. Điều đó có quá đáng không? Chúng tôi sẽ đi về đâu từ đây? Có cách nào điều trị không?
Thằng bé 8 tuổi. Nói được, có thể kể vanh vách mọi sự thật về hệ mặt trời. Nhưng hỏi "Con cảm thấy thế nào?" thì hoặc nó nói "Con không biết" hoặc chỉ nhại lại điều cuối cùng nó nghe trên YouTube.
Chúng tôi đã cho con học ngôn ngữ trị liệu, hoạt động trị liệu và ABA. Nó có thể gán nhãn cảm xúc của tôi trên thẻ flashcard ("Mẹ đang giận" khi tôi cau mày), nhưng nó hoàn toàn không thể tiếp cận thế giới nội tâm của chính mình. Tuần trước nó sốt 39 độ và run cầm cập. Nó không hề kêu ca. Nó chỉ ngồi đó run rẩy, không thể diễn đạt rằng nó lạnh hay đau. Cứ như cơ thể nó là một chiếc hộp đen vậy.
Chuyên gia tâm lý học đường đã dùng từ Alexithymia (Mất khả năng nhận biết và diễn đạt cảm xúc). Tôi đã lao vào nghiên cứu. 40-65% người trong phổ tự kỷ mắc chứng này so với ~10% người bình thường. Nó không phải kẻ thái nhân cách—tôi biết điều đó—nhưng người đời sẽ nhìn một đứa trẻ nói được nhưng chẳng thể hiện sự đồng cảm nào và gán cho nó cái mác quái vật.
Bác sĩ đã cho Risperidone để trị chứng hung hăng xuất phát từ sự bức bối vì không thể nhận diện nỗi lo âu của chính mình. Nó tăng 7 kg trong 3 tháng. Tôi khiếp sợ những tổn thương chuyển hóa. Tôi kiệt sức rồi. Tôi chỉ muốn nó nói được là bụng nó đau trước khi nó nôn ra thảm. Điều đó có quá đáng không? Chúng tôi sẽ đi về đâu từ đây? Có cách nào điều trị không?
24
