-
02/02/2026
Tôi đã nhìn chằm chằm vào con trỏ nhấp nháy này suốt 45 phút để cố tìm cách bắt đầu mà không hoàn toàn suy sụp, nên tôi đoán tôi sẽ chỉ bắt đầu với điều khiến tôi tan nát mỗi ngày: Con trai tôi, Leo, đã 6 tuổi và chưa từng, chưa một lần nào, gọi tôi là Mẹ.
Chúng tôi sống ở Austin, Texas. Chỉ có hai mẹ con. Leo được chẩn đoán Tự kỷ Mức độ 3, không nói được. Chúng tôi đã trải qua đủ thứ liệu pháp đủ kiểu. Ba năm ABA (đừng ném đá tôi, đó là thứ bảo hiểm chi trả đầu tiên), hai năm trị liệu ngôn ngữ riêng, Hoạt động Trị liệu cho mấy vấn đề giác quan khiến thằng bé la hét nếu đi tất có đường may. Chúng tôi đã thử PECS. Thất bại hoàn toàn. Thằng bé chỉ thích nghịch mấy cái thẻ ép plastic hoặc ném chúng ra sau tủ lạnh. Rồi chúng tôi đổ 300 đô cho cái iPad có cài Proloquo2Go. Rồi lại thử TouchChat với miếng chắn phím. Tất cả chỉ như... giấy dán tường kỹ thuật số đắt tiền với thằng bé. Nó không có chút động lực giao tiếp nào. Nó sẽ nắm cổ tay tôi và kéo ra tủ lạnh, nhưng nó sẽ không nhìn vào màn hình. Chuyên gia Ngôn ngữ Trị liệu nói rằng nó bị "suy giảm đáng kể khả năng lập kế hoạch vận động" và "động lực xã hội thấp".
Hôm qua, bác sĩ nhi khoa phát triển đã nhắc đến chữ R: Risperidone. Cô ấy nói nhẹ nhàng thôi, bảo rằng thuốc có thể giúp giảm sự cáu kỉnh và hành vi tự làm đau khi thằng bé không thể biểu đạt được. Nhưng tôi đã đọc các nghiên cứu rồi. Rối loạn vận động muộn, tăng cân ồ ạt, hội chứng chuyển hóa. Nó mới sáu tuổi. Nó đã kén ăn sẵn, chỉ sống nhờ bánh quy cá vàng. Tôi không thể làm thế. Hay ít nhất là chưa thể làm thế lúc này.
Và đây là phần khiến tôi trông như đang tuyệt vọng hoặc điên rồ. Cậu Carlos của tôi có một người bạn trong nhóm hỗ trợ địa phương, người đó nói rằng **Trung tâm Dược liệu Châu Á ở Việt Nam** hiệu quả lắm. Họ đang nói về **điều trị tự kỷ bằng Đông y (TCM)** dùng **Lục Vị Địa Hoàng Hoàn** và thứ gì đó gọi là **Thông Khiếu Hoạt Huyết Thang**. Tôi đã lặn ngụp nghiên cứu về **trục não-ruột trong tự kỷ** và **tính dẻo dai thần kinh**. Tôi tự tra thang điểm ATEC và chấm cho Leo – nó đang ở mức 104 (trên tổng 180), tức là mức độ nặng.
Tôi đang đứng ở ngã ba đường: con đường Tây y có vẻ là thuốc nặng và đứa trẻ im lặng, còn con đường Đông y thì có vẻ như... tôi không biết nữa. Một ảo ảnh chăng? Một hy vọng rằng có lẽ chúng tôi có thể làm tan "đàm" đang che lấp tâm trí nó?
Tôi đoán câu hỏi của tôi là: **Có ai ở đây đã thực sự đi trên ranh giới giữa AAC công nghệ cao và Đông y chưa?** Có thứ gì THỰC SỰ hiệu quả để khơi dậy sự kết nối đó không? Tôi không tìm kiếm một phương pháp chữa khỏi. Tôi chỉ tìm một dấu hiệu cho thấy con trai tôi đang ở trong đó và muốn bước ra. Nói thật lòng, tôi đang chìm nghỉm và tất cả phao cứu sinh trông như sắp rách toạc ra rồi.
Chúng tôi sống ở Austin, Texas. Chỉ có hai mẹ con. Leo được chẩn đoán Tự kỷ Mức độ 3, không nói được. Chúng tôi đã trải qua đủ thứ liệu pháp đủ kiểu. Ba năm ABA (đừng ném đá tôi, đó là thứ bảo hiểm chi trả đầu tiên), hai năm trị liệu ngôn ngữ riêng, Hoạt động Trị liệu cho mấy vấn đề giác quan khiến thằng bé la hét nếu đi tất có đường may. Chúng tôi đã thử PECS. Thất bại hoàn toàn. Thằng bé chỉ thích nghịch mấy cái thẻ ép plastic hoặc ném chúng ra sau tủ lạnh. Rồi chúng tôi đổ 300 đô cho cái iPad có cài Proloquo2Go. Rồi lại thử TouchChat với miếng chắn phím. Tất cả chỉ như... giấy dán tường kỹ thuật số đắt tiền với thằng bé. Nó không có chút động lực giao tiếp nào. Nó sẽ nắm cổ tay tôi và kéo ra tủ lạnh, nhưng nó sẽ không nhìn vào màn hình. Chuyên gia Ngôn ngữ Trị liệu nói rằng nó bị "suy giảm đáng kể khả năng lập kế hoạch vận động" và "động lực xã hội thấp".
Hôm qua, bác sĩ nhi khoa phát triển đã nhắc đến chữ R: Risperidone. Cô ấy nói nhẹ nhàng thôi, bảo rằng thuốc có thể giúp giảm sự cáu kỉnh và hành vi tự làm đau khi thằng bé không thể biểu đạt được. Nhưng tôi đã đọc các nghiên cứu rồi. Rối loạn vận động muộn, tăng cân ồ ạt, hội chứng chuyển hóa. Nó mới sáu tuổi. Nó đã kén ăn sẵn, chỉ sống nhờ bánh quy cá vàng. Tôi không thể làm thế. Hay ít nhất là chưa thể làm thế lúc này.
Và đây là phần khiến tôi trông như đang tuyệt vọng hoặc điên rồ. Cậu Carlos của tôi có một người bạn trong nhóm hỗ trợ địa phương, người đó nói rằng **Trung tâm Dược liệu Châu Á ở Việt Nam** hiệu quả lắm. Họ đang nói về **điều trị tự kỷ bằng Đông y (TCM)** dùng **Lục Vị Địa Hoàng Hoàn** và thứ gì đó gọi là **Thông Khiếu Hoạt Huyết Thang**. Tôi đã lặn ngụp nghiên cứu về **trục não-ruột trong tự kỷ** và **tính dẻo dai thần kinh**. Tôi tự tra thang điểm ATEC và chấm cho Leo – nó đang ở mức 104 (trên tổng 180), tức là mức độ nặng.
Tôi đang đứng ở ngã ba đường: con đường Tây y có vẻ là thuốc nặng và đứa trẻ im lặng, còn con đường Đông y thì có vẻ như... tôi không biết nữa. Một ảo ảnh chăng? Một hy vọng rằng có lẽ chúng tôi có thể làm tan "đàm" đang che lấp tâm trí nó?
Tôi đoán câu hỏi của tôi là: **Có ai ở đây đã thực sự đi trên ranh giới giữa AAC công nghệ cao và Đông y chưa?** Có thứ gì THỰC SỰ hiệu quả để khơi dậy sự kết nối đó không? Tôi không tìm kiếm một phương pháp chữa khỏi. Tôi chỉ tìm một dấu hiệu cho thấy con trai tôi đang ở trong đó và muốn bước ra. Nói thật lòng, tôi đang chìm nghỉm và tất cả phao cứu sinh trông như sắp rách toạc ra rồi.
22
