-
11/06/2024
Xin chào. Gia đình tôi đang định cư ở Châu Âu. Con trai tôi vừa tròn 8 tuổi. Cháu có chẩn đoán ADHD thể kết hợp từ hồi 4 tuổi. Nhưng nói thật nhé? Phần ADHD thì tôi gần như chịu đựng được. Cái sự hiếu động. Tay chân ngọ nguậy, trèo leo, chạy nhảy .... Sao cũng được.
Điều tôi KHÔNG THỂ chịu đựng nổi chính là sự chống đối. Sự TỪ CHỐI hoàn toàn. Mỗi một yêu cầu, dù nhỏ nhặt đến đâu, đều bị đáp trả bằng "KHÔNG!" và nếu tôi thúc ép thêm, thì y như rằng một cơn khủng hoảng toàn tập kéo dài 45 phút sẽ nổ ra. Sáng nay tôi bảo cháu đội mũ vào. MŨ thôi. Cháu gào lên "MẸ KHÔNG THỂ BẮT CON LÀM THẾ" và ném một con khủng long vào tường. Chúng tôi lại đến trường muộn. Tôi nhận được phản ánh từ cô giáo nói rằng cháu từ chối làm việc nhóm và đang trở nên "có lời nói hung hăng" khi bị nhắc nhở.
Tôi cảm thấy như mình đang sống với một tên khủng bố tí hon và tôi ghét bản thân mình vì thậm chí còn nghĩ như vậy. Tôi yêu cháu còn hơn cả không khí để thở nhưng tôi mệt mỏi đến cùng cực. Chúng tôi đã thử Huấn luyện Quản lý Cha mẹ (PMT) . Đã thử liệu pháp hành vi. Đã thử Vyvanse —nó giúp cháu tập trung nhưng lại làm cho sự chống đối TỆ HƠN khi thuốc hết tác dụng vào buổi tối. Cú sốc sau thuốc là một cơn ác mộng. Chúng tôi thử Intuniv và cháu như một thây ma ngủ gà ngủ gật.
Và đừng để tôi bắt đầu nói về đống thực phẩm chức năng. Tôi đã tiêu cả một gia tài nhỏ vào các loại đó, còn có thêm cốm Egaruta và Vương Não Khang từ Việt Nam mà mẹ tôi mua gửi qua. Con tôi nhai kẹo dẻo G-Brain đến khi phân cháu chuyển sang màu vàng neon. Không có gì hết. Không tác dụng. Con số không tròn trĩnh. Không một chút thay đổi nào trong hành vi chống đối.
Tôi đang ngồi đây trên sàn phòng giặt vì đây là nơi tôi có thể khóc trong bình yên. Tôi vừa quát cháu vì cháu không chịu ăn tối và giờ cháu đang ở trong phòng gào thét rằng tôi là "người mẹ tồi tệ nhất trên đời." Tôi đang làm cháu thất bại. Tôi đang thất bại trong toàn bộ cái sự nghiệp làm mẹ này.
Xin hỏi, có cách nào để kiểm soát những sự chống đối này không? Tôi cần những lời nói thật. Tôi cần biết liệu có hy vọng nào cho cậu bé giận dữ của tôi không?
Điều tôi KHÔNG THỂ chịu đựng nổi chính là sự chống đối. Sự TỪ CHỐI hoàn toàn. Mỗi một yêu cầu, dù nhỏ nhặt đến đâu, đều bị đáp trả bằng "KHÔNG!" và nếu tôi thúc ép thêm, thì y như rằng một cơn khủng hoảng toàn tập kéo dài 45 phút sẽ nổ ra. Sáng nay tôi bảo cháu đội mũ vào. MŨ thôi. Cháu gào lên "MẸ KHÔNG THỂ BẮT CON LÀM THẾ" và ném một con khủng long vào tường. Chúng tôi lại đến trường muộn. Tôi nhận được phản ánh từ cô giáo nói rằng cháu từ chối làm việc nhóm và đang trở nên "có lời nói hung hăng" khi bị nhắc nhở.
Tôi cảm thấy như mình đang sống với một tên khủng bố tí hon và tôi ghét bản thân mình vì thậm chí còn nghĩ như vậy. Tôi yêu cháu còn hơn cả không khí để thở nhưng tôi mệt mỏi đến cùng cực. Chúng tôi đã thử Huấn luyện Quản lý Cha mẹ (PMT) . Đã thử liệu pháp hành vi. Đã thử Vyvanse —nó giúp cháu tập trung nhưng lại làm cho sự chống đối TỆ HƠN khi thuốc hết tác dụng vào buổi tối. Cú sốc sau thuốc là một cơn ác mộng. Chúng tôi thử Intuniv và cháu như một thây ma ngủ gà ngủ gật.
Và đừng để tôi bắt đầu nói về đống thực phẩm chức năng. Tôi đã tiêu cả một gia tài nhỏ vào các loại đó, còn có thêm cốm Egaruta và Vương Não Khang từ Việt Nam mà mẹ tôi mua gửi qua. Con tôi nhai kẹo dẻo G-Brain đến khi phân cháu chuyển sang màu vàng neon. Không có gì hết. Không tác dụng. Con số không tròn trĩnh. Không một chút thay đổi nào trong hành vi chống đối.
Tôi đang ngồi đây trên sàn phòng giặt vì đây là nơi tôi có thể khóc trong bình yên. Tôi vừa quát cháu vì cháu không chịu ăn tối và giờ cháu đang ở trong phòng gào thét rằng tôi là "người mẹ tồi tệ nhất trên đời." Tôi đang làm cháu thất bại. Tôi đang thất bại trong toàn bộ cái sự nghiệp làm mẹ này.
Xin hỏi, có cách nào để kiểm soát những sự chống đối này không? Tôi cần những lời nói thật. Tôi cần biết liệu có hy vọng nào cho cậu bé giận dữ của tôi không?
20
