-
21/04/2025
Con gái tôi vừa tròn 7 tuổi 2 tuần trước, bị tăng động giảm chú ý thể kết hợp từ năm lên 3. Chứng hiếu động và thiếu tập trung thì tôi gần như có thể chịu đựng được. Nhưng những cơn thịnh nộ mỗi ngày của con thì tôi không thể sống nổi nữa.
Hôm nay, thằng bé lên cơn điên loạn chỉ vì tôi cắt bánh sandwich thành hình tam giác thay vì hình vuông. HÌNH TAM GIÁC. Nó gào thét suốt 47 phút. Nó ném một khối gỗ vào mặt tôi. Nó cắn vào tay tôi mạnh đến mức vẫn còn hằn dấu răng. Tôi đã phải dùng sức khống chế con trong khi nó giãy giụa và nức nở "CON GHÉT MẸ CON GHÉT MẸ CON GHÉT MẸ."
Tôi vấn cho con theo đơn thuốc của bác sĩ. Tình trạng đờ đẫn cảm xúc khiến con bạn trở thành thây ma tí hon. Cơn thịnh nộ dội ngược khi thuốc hết tác dụng. Chán ăn đến mức đáng sợ với một đứa trẻ vốn đã kén ăn. Rất nhiều vitamin bổ sung, cốm bổ não, tpcn đủ cả rồi nhưng chẳng có tác dụng gì. Có lẽ thằng bé ngủ khá hơn một chút trong hai ngày với G-Brain nhưng các cơn bùng nổ thực sự đang TỆ HƠN khi nó lớn hơn và khỏe hơn.
Chồng tôi nghĩ tôi đang phản ứng thái quá. Mẹ chồng tôi bảo nó chỉ cần "dạy dỗ nghiêm khắc hơn." Tôi muốn hét vào mặt tất cả bọn họ: ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ VẤN ĐỀ VỀ NUÔI DẠY CON CÁI. Tôi đã đọc mọi cuốn sách, thử mọi bảng thưởng dán sao, mọi góc bình tĩnh, mọi kỹ thuật thở. Não của nó đang bốc hỏa và tôi không biết cách dập lửa.
Tôi hoảng sợ. Sợ rằng nó sẽ không thể học tập, không bao giờ có bạn bè. Sợ rằng mẫu giáo sẽ đuổi học nó. Sợ rằng nó lớn lên và tôi sẽ trở thành một trong những bà mẹ mà bạn thấy trên bản tin có con trai tuổi teen tấn công họ. Tôi yêu đứa trẻ này hơn cả không khí để thở nhưng tôi đang không thể thở được.
Có BẤT CỨ ĐIỀU GÌ ngoài kia có thể điều trị hoặc giải quyết những cơn bùng nổ này từ BÊN TRONG không? Không chỉ là gây an thần hay che giấu triệu chứng? Có ai tìm thấy thứ gì—bất cứ thứ gì—thực sự làm dịu cơn bão thần kinh mà không biến con bạn thành cái vỏ rỗng của chính chúng không? Tôi tuyệt vọng đến mức sẵn sàng thử mọi thứ nếu cần.
Hôm nay, thằng bé lên cơn điên loạn chỉ vì tôi cắt bánh sandwich thành hình tam giác thay vì hình vuông. HÌNH TAM GIÁC. Nó gào thét suốt 47 phút. Nó ném một khối gỗ vào mặt tôi. Nó cắn vào tay tôi mạnh đến mức vẫn còn hằn dấu răng. Tôi đã phải dùng sức khống chế con trong khi nó giãy giụa và nức nở "CON GHÉT MẸ CON GHÉT MẸ CON GHÉT MẸ."
Tôi vấn cho con theo đơn thuốc của bác sĩ. Tình trạng đờ đẫn cảm xúc khiến con bạn trở thành thây ma tí hon. Cơn thịnh nộ dội ngược khi thuốc hết tác dụng. Chán ăn đến mức đáng sợ với một đứa trẻ vốn đã kén ăn. Rất nhiều vitamin bổ sung, cốm bổ não, tpcn đủ cả rồi nhưng chẳng có tác dụng gì. Có lẽ thằng bé ngủ khá hơn một chút trong hai ngày với G-Brain nhưng các cơn bùng nổ thực sự đang TỆ HƠN khi nó lớn hơn và khỏe hơn.
Chồng tôi nghĩ tôi đang phản ứng thái quá. Mẹ chồng tôi bảo nó chỉ cần "dạy dỗ nghiêm khắc hơn." Tôi muốn hét vào mặt tất cả bọn họ: ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ VẤN ĐỀ VỀ NUÔI DẠY CON CÁI. Tôi đã đọc mọi cuốn sách, thử mọi bảng thưởng dán sao, mọi góc bình tĩnh, mọi kỹ thuật thở. Não của nó đang bốc hỏa và tôi không biết cách dập lửa.
Tôi hoảng sợ. Sợ rằng nó sẽ không thể học tập, không bao giờ có bạn bè. Sợ rằng mẫu giáo sẽ đuổi học nó. Sợ rằng nó lớn lên và tôi sẽ trở thành một trong những bà mẹ mà bạn thấy trên bản tin có con trai tuổi teen tấn công họ. Tôi yêu đứa trẻ này hơn cả không khí để thở nhưng tôi đang không thể thở được.
Có BẤT CỨ ĐIỀU GÌ ngoài kia có thể điều trị hoặc giải quyết những cơn bùng nổ này từ BÊN TRONG không? Không chỉ là gây an thần hay che giấu triệu chứng? Có ai tìm thấy thứ gì—bất cứ thứ gì—thực sự làm dịu cơn bão thần kinh mà không biến con bạn thành cái vỏ rỗng của chính chúng không? Tôi tuyệt vọng đến mức sẵn sàng thử mọi thứ nếu cần.
29
