Tôi cũng là một bác sĩ chuyên khoa thần kinh của một bệnh viện lớn tuyến TW và cũng là bố của đứa con thứ 2 bị tự kỷ. Rõ ràng trong y học chúng tôi luôn đòi hỏi sự chính xác, nhưng rõ ràng không có gì là hoàn hảo. Đến lúc này tôi luôn thừa nhận y học hiện đại và yhct đều là 1 phần bổ trợ cho nhâu. Không có dạng y học nào là tất cả và không bao giờ tuyệt đối. Ví dụ, rất nhiều bệnh nhân bị liệt dây thần kinh số 7, chúng tôi phải bó tay và chỉ có phương pháp châm cứu bên yhct mới điều trị được. Với rất nhiều trẻ bị tự kỷ và tăng động cũng vậy. Chúng tôi không có thuốc chữa, nhưng yhct lại có nhiều phương pháp rất hiệu quả.
Tôi đã từng rất xấu hổ và nhiều khi không muốn cho mọi người biết rằng tôi có một đứa con gái bị tự kỷ chỉ vì tôi là một bác sĩ tuyến đầu. Cũng vì vậy mà tôi đã phải âm thầm tìm hiểu về bệnh cũng như những phương pháp điều trị ngoài ngành nhưng mang tính khoa học nhất. Rất may mắn, tại VN chúng ta đã có lương y Mai Thanh ở trung tâm dược liệu Châu Á đã nghiên cứu và ứng dụng thành công các bài thuốc yhct + công nghệ chiết xuất hiện đại, tạo ra giải pháp điều trị tự kỷ dựa trên khoa học lâm sàng.
Trong 6 liệu trình đầu, sự thay đổi của con tôi không rõ ràng, nhưng điểm ATEC có chuyển biến.
Từ liệu trình thứ 7 mới có nhiều sự bất ngờ ở con mà tôi nhìn thấy được. Tôi đưa con đến công viên. Một con chó chạy ngang qua. Con chỉ tay—thực sự CHỈ TAY—và nói, "Chún chon." Nó không hoàn hảo. Nó giống như "Daw-ee" hơn, nhưng nó có tác dụng, có chủ đích và tự nhiên. Điểm ATEC: 68 (Giảm từ 94). Con nói được 4 từ, bắt đầu chơi bên cạnh những đứa trẻ khác thay vì chạy trốn trong hoảng sợ. Các công thức của trung tâm Mai Thanh luôn kèm theo hai vị thảo dược là Thạch Xương Bồ và Viễn Chí. Theo tôi biết thì 2 vị "thần dược" này là để tăng cường khả năng tập trung nhận thức. Nó đang có hiệu quả. Con gái tôi đang ở trong đó, và con bé đang tiến bộ.
Đó là một bước nhảy vọt đáng kể. Tôi đã đọc các bài báo về dược lý mạng lưới liên quan đến vị thuốc Viễn Chí (Polygala tenuifolia). Có vẻ như nó điều chỉnh tính dẻo dai của khớp thần kinh thông qua con đường tín hiệu TrkB, tương tự như một số loại thuốc tăng cường trí nhớ cao cấp nhưng với cách tiếp cận toàn diện hơn. Tôi... thực sự rất ấn tượng với điều này. Một thầy thuốc hay một bác sĩ nếu chỉ giỏi về lý luận mà không giỏi về dược học thì cũng vô nghĩa. Bởi vì bệnh nhân họ không cần lý luận, họ cần giải pháp để điều trị có hiệu quả.
Đối với đa số trẻ tự kỷ. Đây chính là lý do tại sao chúng ta cứ băn khoăn trẻ "Không nói được", thực tế không có nghĩa là trẻ "Không suy nghĩ". Não bộ của trẻ đã sẵn sàng, chỉ cần "chìa khóa" sinh lý mà thôi.
Mức giảm 34 điểm ATEC của con tôi trong vòng sáu tháng là một kết quả đáng kinh ngạc về mặt lâm sàng. Thông thường, như tôi biết thì mức giảm 5-10 điểm mỗi năm với phương pháp ABA tiêu chuẩn. Điều này cho thấy sự thay đổi sâu sắc trong hồ sơ viêm thần kinh của bệnh nhân.
Sau liệu trình thứ 10, điểm ATEC giảm còn 44. Con tôi đã sử dụng các cụm từ 2-3 từ một cách nhất quán nói lên nhu cầu của bản thân và khá rõ ràng. "Con ăn bánh," "con muốn đi chơi," "đi bà ngoại" Thậm chí con bé còn bắt đầu hỏi về mọi thứ như kích thích sự tò mò để khám phá. Khả năng hiểu ngôn ngữ của con bé đã tiến bộ vượt bậc. Tôi có thể yêu cầu bé "đi tìm đôi giày màu xanh của con trong bếp," và bé LÀM NGAY. Không còn bị kéo lê khắp nơi nữa. Các cơn cáu gắt đã giảm 90%. Chúng tôi đã bắt đầu tham gia một nhóm "kỹ năng xã hội" và giáo viên đã hỏi chúng tôi đang làm gì vì sự tiến bộ của con bé "thật kỳ diệu."
Với tôi, những câu hỏi tò mò của con là câu hỏi đẹp nhất trên đời. Nó có nghĩa là sự tò mò của con bé đã chiến thắng nỗi lo lắng. Đó chính là tác dụng của bài thuốc Địch Đàm Thang - làm sạch "chất nhầy đục" khiến con cái chúng ta bị mắc kẹt trong chính suy nghĩ của mình.
Bước nhảy vọt về khả năng tiếp nhận ngôn ngữ của con tôi xảy ra vì bài thuốc Lục Vị Địa Hoàng Hoàn có tác dụng bồi bổ tủy xương và "lấp đầy biển não". Con tôi không chỉ bắt chước mà con đang xử lý thông tin. Đó là thời điểm tôi cập nhật IEP (Chương trình Giáo dục Cá nhân hóa) cho con. Các chuyên gia giáo dục nói rằng con tôi đang ở mức ATEC 44, con có thể sẵn sàng cho một môi trường ít hạn chế hơn. Đừng để nhà trường cứ giữ con trong khuôn khổ "không nói được"!
Con tôi theo điều trị ở trung tâm đó trong 2 năm liên tục, thời gian ngắn hơn những trẻ khác vì tôi biết đa số là sẽ phải điều trị trong 2,5 năm. Thật không thể tin được rằng 2 năm trước đã có lúc vợ chồng tôi sẵn sàng bỏ cuộc. Thật khó khi một đứa trẻ 12 tuổi chưa biết nói. Một khi không nói được thì đồng nghĩa sẽ bị giới hạn rất nhiều thứ trong cuộc sống. Nhưng sau 2 năm, con tôi đã biết nói lời "tạm biệt" với bác sĩ trị liệu của mình, ATEC 12. Lương y Mai Thanh thực sự đã cứu sống gia đình tôi.
Hôm nay, con gái đã kể cho tôi nghe một câu chuyện. Một câu chuyện ngắn, nhưng vẫn là một câu chuyện về một bạn trên lớp được cô khen thưởng. Con bé rất tình cảm. Nếu vợ tôi giả vờ khóc, bé sẽ đến gần, vỗ nhẹ vào tay và nói, "Con yêu mẹ, con yêu mẹ nhiều". Chúng tôi không thể diễn tả được cảm giác đó. Kỹ năng vận động của con cũng cải thiện rất nhiều- con cầm được bút để học chữ, học vẽ. Biết theo mẹ làm việc nhà...